Vì vậy, con quyết định phải thực hiện cho bằng được ý định đó, nếu không con sẽ không trở về gặp cha. Do vậy khi Nomasir đến tuổi trưởng thành, ông Arkad bèn cho gọi Normasir đến và bảo: Với một nhạc cụ như thế, tiếng nhạc của tôi sẽ tinh tế hơn nhiều, hơn cả lần tôi gảy đàn phục vụ nhà vua.
Những đồng tiền vàng va vào nhau tạo nên âm thanh lẻng xẻng và cái túi da nặng trĩu đang đong đưa qua lại ở thắt lưng khiến anh vô cùng thích thú. - Thế thì hãy bắt con lừa làm thay công việc cày xới của con bò. Một nửa số tiền thu được tao sẽ dùng để trả tiền bột mì, mật ong và củi lửa.
- Này Kauskor ơi! Ông đâu rồi? Thức ăn đã nguội cả rồi. - Bạn thân mến, ai là người có thể lên kế hoạch chi tiêu cho bạn? Cũng vì những lý do đó, một số người bạn thuở niên thiếu của ông Arkad tìm đến và nói rằng:
- Này Kauskor ơi! Ông đâu rồi? Thức ăn đã nguội cả rồi. Vậy phải chăng đó là nguyên nhân khiến cho các bạn không có được những gì mà tôi đang có, cho dù điểm xuất phát của chúng ta đều giống nhau? Trời đất xui khiến thế nào tôi lại được gặp cậu ở đây.
- Nếu cậu bằng lòng để thời gian trôi qua và không chịu nỗ lực tìm cách để trả nợ, thì chứng tỏ linh hồn của cậu là linh hồn của một kẻ nô lệ. Người nào có thể kể tiếp cho chúng tôi nghe về sự may mắn của mình không? - Xin quý vị thân hữu và ông Arkad đáng kính cho phép tôi nói ra suy nghĩ của mình.
- Cha đã từng nghĩ như thế khi bằng tuổi của con, con trai ạ! Thế đấy, rồi nhiều năm trôi qua, cha chẳng thể làm được điều gì cả. Trước hết, các bạn hãy áp dụng và làm giàu cho bản thân của các bạn, rồi sau đó hãy truyền dạy cho tất cả mọi người, để họ cùng chia sẻ và làm giàu không chỉ cho bản thân họ mà còn góp phần làm giàu cho vương quốc thân yêu của chúng ta. Có lẽ ông ấy đã quá già.
Khi chúng tôi đến nhà mẹ bà Sira, thì trời đã tối đen như mực. Vì thiếu kinh nghiệm buôn bán mà tôi đã tiêu tán hết số vàng đó rồi. Theo hai người thì so với ngựa của họ, con ngựa kia chỉ là một con lừa nặng nề chậm chạp.
Trước đây, tôi cũng bắt đầu sự nghiệp làm giàu bằng công việc giống như bạn. - Cám ơn anh! Tôi xin được nói tiếp. Vào một ngày kia, Algamish, người cho vay tiền, đến yêu cầu tôi khắc một bản sao của điều luật thứ chín.
Bansir - người đóng xe ngựa ở thành Babylon – đang hết sức chán nản. Ta hoàn toàn đặt niềm tin của mình vào ông ấy. - Sau đám tang ông ấy, bà vợ hối hận rất nhiều nên đã gieo mình xuống sông Euphrate.
Vì đối với những trường hợp này, rất có thể họ không có tiền để trả nợ cho anh đâu. Mặc dù đã rất cố gắng, nhưng chúng tôi không tài nào đếm được. Tôi đã trở về Babylon bằng linh hồn của một con người tự do và làm chủ bản thân tôi.