Ông có tài, có nhiều tương lai, dù ông làm việc ở đâu cũng vậy. Chị ta đáp còn làm, nhưng chỉ có đầy tớ ăn, còn trên bàn chủ không ai dùng tới. Đành rằng bà vẫn luôn luôn là Hoàng hậu nước Pháp.
Cho không tôi, tôi cũng không nhận. Câu chuyện đó xảy ra hồi chiều, trước khi kíp làm đêm tới xưởng. Một cách đối đãi như vậy làm cho người ta vui lòng tự sửa mình.
Sáng dậy, thấy tấm "ra" ướt, bà nó bảo: "Ngó này, đêm qua lại đái dầm nữa". Thiệt là nhã nhặn và lịch thiệp! Nhưng đối với những "quái vật" như trong số những người mắc nợ tôi, thì tôi còn ngờ kết quả lắm"! Các ông ấy nói có lẽ đúng.
Phải làm cho sự thực linh động, có thú vị, và kích thích người ta nữa mới được. Bà nhất định không bao giờ để cho ông ở một mình hết, luôn luôn sợ ông có ngoại tình. Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua.
Ông gợi tới một tình đáng kính và rất trong sạch, tình con yêu và kính mẹ. Tại sao quả quyết tranh biện với ông ấy? Đừng gây với ai hết". Nếu một y sĩ mổ hạch, lấy chất i-ốt trong đó ra thì bạn sẽ thành ra ngu xuẩn.
Và vấn đề ăn của đứa bé giải quyết được tức thì. Tôi cho chiến tranh là một canh bạc, và những người cao nhất cũng có khi thua". Nhưng về sau, anh thú với tôi: "Than ôi! Biết bao lần ở nhà một khách hàng ra, tôi khoan khoái tự nhủ: "Ta đã làm cho thằng cha đó phải ngậm câm".
Như vậy là bạn khôn, có đại độ và có lẽ xuất chúng nữa. Rồi họ lựa một người khác cho chỉ huy phòng kế toán. Bạn muốn biết lòng khinh đó tới bực nào? Thì đây: Trong bọn họ, có kẻ khốn nạn nào đần độn đến nỗi không làm nổi một việc chi hết thì họ gọi là "Đồ da trắng".
Hãng xe Chrysler cho những con voi leo lên mui xe để thiên hạ thấy rằng mui xe chắc chắn. Nhóm thợ hiểu rằng ông biết họ đã phạm luật của xưởng nên nhắc khéo họ. Đừng bao giờ mở đầu câu chuyện như vầy: "Tôi sẽ chứng minh cho ông điều đó.
Họ có cảm tưởng bị bỏ rơi và không thèm giữ một mảy may cảm tình với một hãng đã đối đãi với họ khiếm nhã như vậy. Đã lâu lắm, khi tôi còn là một đứa nhỏ chạy chân không qua những khu rừng để tới trường học làng tại miền Missouri; một hôm, tôi đọc một bài ngụ ngôn về mặt trời và gió. Nếu ông muốn trút trách nhiệm cuộc chiến bại đó thì ông thiếu gì lý lẽ: như vài người đoàn trưởng đã bỏ ông.
Thí dụ thứ nhất: Một ông đại tung mà ta gọi là R. Ông gợi tới một tình đáng kính và rất trong sạch, tình con yêu và kính mẹ. Anh nghĩ tôi có nên giữ chị đầu bếp không? - Thưa bà, nên lắm chứ.