Làm gì có chuyện người cho thuê phim lại biết bạn tôi hay sở thích phim ảnh của anh ấy chứ? Việc mặc tấm áo choàng, hoặc cầm một cái mõ, không làm nên thầy tu. Hãy để cuộc trò chuyện vô tình chuyển sang chủ đề lừa dối. Nếu người đó cố tỏ ra tự nhiên và thoải mái với câu trả lời, họ có thể hơi nhún vai.
Giảm hoặc tăng âm lượng giọng nói của mình một chút trong khi nói ra mệnh lệnh. Điều này đặt cho Churchill một bài toán hóc búa. Không có gì gấp gáp, không có tình trạng khan hiếm và không có ước muốn.
“Tôi không biết liệu có phải anh đang nói dối không. Người đó sẽ tiếp tục nói cho bạn biết chính xác ý người đó là gì và điều đó áp dụng với bạn như thế nào. Bằng cách thổi phồng hoặc làm xẹp những nhân tố này trong tâm trí người đó, bạn có thể ngay lập tức thay đổi quan điểm của họ về bất kỳ tình huống nào, dù nó tích cực hay tiêu cực.
Đây thường là một cố gắng nhằm hạn chế sự thách thức của bạn đối với vị trí của người đó. ” Câu này khác hẳn với việc nói: “Đừng có dối tôi. Thời lượng của cảm xúc cũng quan trọng: Phản ứng kéo dài hơn trong trường hợp đó là cảm xúc thật.
Với những người thuận trái, thì ngược lại: ánh mắt hướng lên và sang bên phải. Câu hỏi mẫu 2: “Nếu anh không nói với tôi, sẽ chẳng ai khác nói đâu. Mười điều răn sau đây về cách hành xử sẽ giúp bạn chèo lái những dòng “hải lưu” đôi khi khó lường của cuộc trò chuyện và “cô em song sinh” của nó là cuộc tranh luận.
Chẳng hạn, khi bạn đưa ra một tối hậu thư, hãy bảo đảm rằng quá trình giao tiếp phi ngôn ngữ của bạn nhất quán với lời nói. Một đồng nghiệp của tôi tại bệnh viện khác có vấn đề với một bác sĩ. Hai yếu tố chính là suy nghĩ và hành động.
Khi chúng ta cố ý tìm cách tạo mối quan hệ hòa hợp với ai đó – liên kết về mặt tâm lý – thì đồng thời chúng ta cũng tạo nên mối liên kết về mặt thể chất. Nếu bạn không có được câu trả lời mà bạn đang cần, hãy tiếp tục giai đoạn kế tiếp. Hãy thử làm như vậy với một đồng nghiệp và bạn sẽ chú ý thấy có một sự thay đổi hoàn toàn trong ngôn ngữ cử chỉ.
Nếu bị kết tội, người đó có thể có một lý do tuyệt vời để nói dối. Người đó biết câu trả lời bạn muốn nghe và sẽ cho bạn câu trả lời ấy dù người đó có tin hay không. Tôi viết đơn mua hàng nhé?” Động lực để hành động lúc này không còn nữa.
Nó khẳng định lại rằng nhận định của bạn là một sự thật, không phải một nghi vấn: “Chúng ta đều đang nói về chuyện đó. Dĩ nhiên anh chỉ có hình bóng em trong tim mà thôi. Tôi không thích làm việc này, nhưng anh không cho tôi có sự lựa chọn nào khác
Hãy đặt những câu hỏi có thể cung cấp cho bạn một phản ứng khách quan, chứ không phải chủ quan. Sức hấp dẫn của cái tôi: “Em thấy sếp quả là người tinh đời. Lo lắng: “Tôi vừa mới biết; sao họ dám làm thế với Kim chứ? Tôi định đích thân xuống đó và cho họ một trận.