So với một túi vàng, thì theo con, nó có giá trị gấp hàng chục lần. Không! Không thể nói một đường mà làm một nẻo được. Tôi sợ hãi đứng đó, trong khi bốn người đàn bà nhìn tôi từ đầu tới chân.
Nhưng vì bà ấy mang vật này đến để bảo đảm, nên tôi không thể từ chối được. – Tuy nhiên, bây giờ tôi cũng không có một đồng nào để trả cho ông được. Tarkad cảm thấy do dự trước sự thay đổi thái độ của Dabasir.
Ngoài ra, còn một cách nữa đảm bảo số tiền cho vay của tôi không bị mất đi. Mặc dù cho họ vay không nhiều hơn một hào, nhưng tôi cũng lấy một vật gì đó để làm bằng chứng. Tất cả mọi người đều nhìn quanh và chờ đợi, nhưng vẫn không có ai lên tiếng.
Từ đây, anh phải lo làm việc của anh đi. Một hôm, bà ấy tìm đến tôi và vay một số vàng để cho con trai bà góp vốn làm ăn chung với một người chủ đoàn lữ hành. Cậu hãy thắng yên cương cho hai con lạc đà khỏe nhất, chú ý buộc theo những túi da lớn đựng nước và những túi lương thực cho cẩn thận.
"Ngày ấy, tôi vẫn còn rất trẻ và đi làm thuê giống như các anh. Tôi nhận thấy sự hiện diện của cuộc sống, của con người. Biết được tôi đã từng chăn dắt lạc đà ở Syri, nên ông ấy giới thiệu tôi đến làm việc cho ông Nebatur, người buôn lạc đà đáng kính mà chắc hẳn quý vị ở đây đều biết.
Đó là hệ thống tiêu úng nước khá phức tạp và hiệu quả. Nhưng nếu trật, thì hẳn nhiên chúng ta thua đứt. Vậy mà trước kia cháu vẫn thường cho rằng, công việc chỉ dành cho những người nô lệ.
Giống như chúng tôi, đoàn người của ông cũng đang ở bên ngoài thành. Họ không bao giờ phó thác tiền vàng của mình vào những vụ đầu tư không sinh lợi hoặc có nguy cơ mất trắng vốn. Trong khi, hai bà trẻ hơn thì cười mũi và xem tôi như một trò tiêu khiển.
Tôi đã cho ông ấy vay tiền để mua lương thực và hạt giống mới. Từ số tiền kiếm được hàng tháng, con hãy trích ra một phần mười để tham gia vào những cuộc đầu tư kia. Bởi vì, công việc cho vay dựa trên cơ sở tài sản có sinh lợi theo thời gian.
Vào một ngày kia, người chủ nô lệ, vốn từ lâu đã trở thành người bạn thân thiết của con, đến gặp con và nói rằng: Thế nhưng, thân hình rắn chắc và vạm vỡ của Bansir vẫn cứ ngồi bất động. - Nhưng tất cả số vàng mà chúng ta đã từng chi ra để thực hiện các công trình đó nay đi đâu cả rồi? – Nhà vua Sargon hỏi lại.
Tôi đã dùng những lời lẽ khôn ngoan để phân tích cho bà ấy hiểu, nhưng lại bị bà ta mắng cho một trận. Dựa và các cổ vật đã khai quật được, trong đó có những mảnh đất sét nung miêu tả hiện tượng nhật thực mà người Babylon cổ đại đã chứng kiến, các nhà thiên văn học hiện đại xác định được thời điểm xảy ra và khẳng định nền văn minh Babylon cách thời đại chúng ta khoảng 8. 000 năm, những người Sumerite đã từng sống tại Babylon.