Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.
Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Em vẫn biết là anh bất mãn. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.
Tình yêu bao giờ cũng mới. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Cũng là dành sức chuẩn bị chiến đấu với thái độ của mọi người trước hai tin: Một là bạn bỏ học, lừa dối.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt.
Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau. Hôm nay lại bị cấm túc thế này.
Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Bỗng chị bị tuột mất dép.
Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.
Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.