Với đời người, ngắn lắm. Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.
Mình không bao giờ thả. Lát sau, thằng em đi vào. Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.
Chả phải thở than gì. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Họ còn bất lực hơn nữa.
Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.
Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Chỉ có 5 mẹ con nhà hổ Lâm Nhi còn uyển chuyển. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa.
Cần quái gì sự thật và lí do. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ. Một giọt rơi xuống sách.
Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.