Latin và big bug – “Hai từ đó xuất hiện trong đầu của chúng ta! Các từ này chính là…. Trí nhớ là một vấn đề thuộc thói quen. Nếu một người vẽ tranh biếm họa phải vẽ chân dung cho Ben Archibald, khả năng lớn nhất là anh ta sẽ phóng đại nụ cười tuyệt vời của ông.
Bên cạnh đó, theo logic thì con kiến không thể che con voi. Từ tiếp theo là “chậu hoa”. Để tôi chỉ cho bạn cách học hiệu quả, không áp lực, không cạnh tranh mà không phải từ bỏ những giờ phút giải trí.
Tôi luôn tin rằng vấn đề đó chỉ là của tôi mà thôi. Chúng ta đã học cách ghi nhớ các tài liệu bằng cách sử dụng những hình ảnh then chốt như một chiếc móc treo hay một sự liên kết. Ý tưởng ở đây là bạn sẽ lấy bất kì một quân bài nào mà bạn nhìn thấy rồi chuyển nó thành một từ.
Một người đàn ông đến sân bay, đứng trước quầy đăng ký và nói với cô lễ tân đứng sau quầy: “Tôi muốn cái va li màu đen này bay đến Paris, cái màu đỏ đến London, túi xách màu nâu đến Rome, ba lô màu xanh đến Prague còn tôi sẽ bay đến New York. Họ thường đánh lạc hướng sự chú ý của khán giả bằng những chi tiết nhỏ hơn, trong khi họ thực hiện một vài thủ thuật mà không bị khán giả để ý. Những người tự tin vào bản thân thường gặt hái được nhiều thành công vì họ biết rằng năng lực tiềm tang của họ là vô tận.
Để thực hiện được điều này, bạn có thể tạo ra sự liên tưởng giữa chiếc ví và âm thanh rỗng của ngăn bàn khi bạn bỏ chiếc ví vào đó. Hầu hết mọi người sẽ cảm thấy không thoải mái khi bị người khác nhìn chằm chằm. Để tạo ra hình ảnh rõ ràng, sắc nét hơn, bạn nên tự đặt ra các câu hỏi “mang tính hình tượng như đã hướng dẫn”.
Bạn vừa đọc xong cuốn sách này và đây chính là bằng chứng cho điều tôi vừa nói. Chúng ta thấy rằng, các công việc có thể bị hoãn lại hay trôi tuột khỏi trí nhớ khi chúng ta quá bận bịu với những công việc khác. Khi bạn ngắm cảnh, sẽ có các vật thể xuất hiện và bạn bị thu hút vào đó.
Và chuyện gì sẽ xảy ra với một người đang vội ra khỏi nhà nhưng lại không thể tìm thấy chìa khóa xe? Đầu tiên sẽ là: “Tôi không thấy nó đâu cả, tôi vừa cầm nó trên tay mà”. Điều đó có nghĩa là lãng phí 1,5 giờ cho một bài giảng. Bây giờ, tôi sẽ giới thiệu lại với các bạn những người chúng ta đã gặp.
Điều này cũng tương tự với từ “Piece”. Điều gì đó rất khác ở đây… a ha! Gửi hoa cho Monica! Cũng giống như các thông tin mà chúng ta muốn nhớ rất đa dạng.
Đây là sự việc đã xảy ra với tôi tại một hội thảo nghề nghiệp ở Mĩ. Điều này cũng tương tự với từ “Piece”. Tất nhiên bạn không nên quá đà.
Nhưng sự thật lại phức tạp hơn nhiều và phần lớn là mang tính cá nhân. Không có giới hạn cho các từ khóa và các chuỗi liên tưởng mà bạn có thể ghi nhớ cho một bài thi. Nếu không có ai nhấc máy hay đường dây đang bận thì có thể sau đó chúng ta phải gọi lại 116 để xin lại số đó, đúng không? Điều này chứng tỏ trí nhớ tạm thời của chúng ta thật sự diễn ra rất ngắn ngủi.