Họ đến là để giao du với những người giàu có và thành đạt khác. Mặc dù tôi đề nghị các bạn không tin những gì tôi nói và tôi muốn bạn thử lại các giả thiết đó trong chính cuộc sống của bạn, tôi sẽ yêu cầu bạn tin tưởng những ý tưởng bạn sẽ đọc. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Vì vậy, khi con lớn lên, con sẽ làm theo cách khác. Họ sợ đến chết, họ do dự trong nhiều tuần, nhiều tháng, nhiều năm, và thế là cơ hội tuột mất. Việc kinh doanh của tôi thành công đến mức tôi đã mở thêm mười trung tâm chỉ trong có hai năm rưỡi.
Người giàu sẵn sàng tôn vinh bản thân và giá trị của họ. Như vậy, dù bạn có mọi kiến thức và kỹ năng nhưng nếu “kế hoạch trong tâm thức” của bạn không được cài đặt để thành công, thì chắc chắn bạn sẽ gặp phải thất bại thảm hại. Nếu bạn có thể làm giàu theo cách lương thiện, thì đó chính là nhiệm vụ thiêng liêng của bạn.
Tôi mất tiền, nhưng quan trọng hơn là tôi đã đánh mất cả sự tôn trọng đối với bản thân. Liệu bạn có mua một đồ vật quý giá nếu bạn khẳng định là nó không quan trọng với bạn? Tất nhiên không. Anh ta nói nguyên văn thế này: “Hiện nay, tôi có thể là bậc thầy về trượt tuyết, nhưng tôi đã từng có lúc rất kém cỏi.
Nó sẽ đẩy bạn đến gần hoặc kéo bạn xa khỏi thành công. Cha tôi đã có lý khi nói: “Con sẽ không bao giờ giàu lên được nếu chỉ trông vào số tiền lương cố định hàng tháng khi làm việc cho người khác. Cô ta có đồng ý với cách làm đó không? Không! Cô ta có túng quẫn không? Có! Và cô ta vẫn sẽ nghèo khó như thế suốt đời, trừ khi cô ta hiểu ra rằng để trở nên giàu có, người ta cần được trả công dựa theo kết quả làm việc.
Bất kỳ một phương án, một ý tưởng nào tôi chia sẻ với các bạn đều không nên mặc nhiên được xem là đúng hay sai, thật hay giả. Tôi liền nói lớn: “Phải vậy chứ, cô gái! Hãy nhảy múa đi! Cô đang làm mọi người sửng sốt! Cô còn xứng đáng nhận 30 triệu đô-la cơ! Cô thật tài giỏi và cô xứng đáng có được số tiền ấy”. Nhưng cuối cùng, nếu bạn không có cái “hộp dụng cụ” bên trong đủ lớn và đủ mạnh để tạo ra và chứa đựng được những khoản tiền lớn, tất cả công cụ tài chính trên thế giới đều trở nên vô ích với bạn.
Tôi còn phát hiện ra một điểm khác biệt lớn nữa giữa người giàu với người nghèo và trung lưu. thấy hai người ngồi cạnh nhau trong một lớp, học chính xác cùng những nguyên tắc và chiến lược kinh doanh giống nhau, nhưng một người sẽ vận dụng được những điều đã học để thành công, còn người kia thì không. Suốt một năm sau đó chúng tôi hầu như không cãi cọ vì tiền bạc, chúng tôi chỉ nói chuyện về những gì đã học được.
Hãy chỉ sử dụng số tiền này cho các khóa học, mua sách, băng đĩa hay những chương trình đào tạo khác nhau, có thể thông qua các hệ thống giáo dục chính quy, các trung tâm huấn luyện tư nhân, hay thuê nhà huấn luyện riêng. Còn nếu không, tôi nghĩ bạn nên cân nhắc lại một số khả năng có thể không phù hợp với những gì bạn cho là “đúng” hoặc thậm chí “chấp nhận được” đối với bạn. Vậy bạn là ai? Bạn suy nghĩ như thế nào? Niềm tin của bạn là gì? Thói quen và cá tính của bạn ra sao? Bạn thật sự cảm nhận như thế nào về bản thân? Bạn tự tin đến mức nào? Bạn có hòa hợp với những người xung quanh hay không? Bạn tin tưởng vào người khác ở mức độ nào? Bạn có thực sự cảm thấy mình xứng đáng giàu có? Bạn có khả năng hành động bất chấp nỗi sợ hãi, lo lắng, bất tiện không? Bạn có thể hành động ngay cả khi tâm trạng không được thoải mái lắm?
Thay vì buồn rầu, hãy chọn cách tìm hiểu họ. “Sẽ có quá nhiều trách nhiệm. Họ nhanh chóng “hiện thực hóa” quyết định đó bằng những khoản chi tiêu thật lớn, tiến hành vài vụ đầu tư sai lầm hay tiêu pha vô độ, hoặc họ phá hoại thành quả của mình theo một cách nào đó đại loại như vậy.
Nếu bạn nghe thấy câu đó, bạn phải hiểu rằng bạn đang nghe một người khách vãng lai chỉ tình cờ ghé qua. Tại sao? Trước tiên, vì họ sợ. Người nghèo thấy không thoải mái với những người “thành công quá đáng”.