Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Tôi biết là tôi rất khỏe. Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Bắt đầu khó nghĩ đây.
Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.
Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Giọng trầm thường xuất hiện. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy.
Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.
- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt.
Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.
Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Đời sống họ không cần những sự kinh động.
Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Cậu em thế là tạm biệt rồi.
Không trình bầy nữa. Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.