Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.
Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Hoặc biết nhưng không rõ. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Nhưng mệt mỏi thì sao. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.
Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu.
Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.
Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.
Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Rồi, tôi phải tập chứ.