Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.
Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Một số người trong số họ cũng biết.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.
Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.
Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Em chỉ thích những anh nho chín.
Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. - Rất tiếc là không thể, thưa ông.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Mẹ thì độ này da sạm đi. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.
Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ.