Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội. Và nếu chúng ta không cẩn thận, thì khu vườn này không còn lấy một cây. Nguyên do là người ta đã đánh thuế vào một số tiền 9.
"Đối với một quân vô lại, muốn cho được việc, chỉ có mỗi một cách là tỏ vẻ tin cậy nó, đãi nó như một công dân lương thiện và đáng trọng, cứ nhận ngay rằng nó trung thực, đứng đắn. Những tìm tòi đó quan trọng về phương diện xã hội đến nỗi một số bác sĩ có tên tuổi bỏ tiền ra giúp ông. Càng tranh biện thì viên thu thuế càng lỳ.
Ông Thomas bảo tôi: "Này anh Dale. Phương pháp của ông ra sao? Ông có bao giờ nói với người láng giềng của ông rằng họ lầm không? Không, kẻ khác kia chứ ông thì tuyệt nhiên không, ông không vụng dại như vậy. Socrate xưa thường nhắc đi nhắc lại cho đệ tử ở Athènes: "Thầy chỉ biết chắc có một điều, là thầy không biết chi hết".
Tức thì sự phản đối của tôi trái ngược lại hẳn chắc các bạn đã đoán được. Tôi rất ghét nói đi nói lại. Đàng này, tôi không gây sự gì hết.
Tôi chỉ xin ông chỉ giùm tôi một điều thôi. Rồi thì: Kẻ nào bắt buộc nghe ai. Ông nhũn nhặn quá, ông Mc.
Anh không ra lệnh cho các em đâu, không muốn quấy rầy các em đâu. Nói chung, thì người mua phần nhiều sòng phẳng, chịu giữ lời. Một cuộc đời ngày ngày cân thư, bán cò, biên chép như vậy tất nhiên không thú gì hết.
Khi ông nghe không rõ một tên nào, ông nói: "Xin lỗi, tôi chưa nghe rõ". Trong đời thực tế, họ tầm thường bao nhiêu, tự thấy mình hèn hạ bao nhiêu, thì trong thế giới tưởng tượng của họ, họ càng tự thấy oai quyền và danh vọng của họ lớn lao bấy nhiêu. Tới mỗi tỉnh, ông đãi các cử tri một bữa cơm trưa hay cơm tối, đem hết tâm can mà bày tỏ thiệt hơn với họ, đoạn chạy biến qua tỉnh khác.
Nhưng bức thư đó, bức thư trách nhẹ nhàng có vậy, ông viết rồi mà không gởi. Khi ông về nhà, sau cả một buổi chiều mệt mỏi vì ứng đối xã giao với các công tước phu nhân linh mẫn, ông nghe bà chuyện trò ngây thơ mà óc được nghỉ ngơi. Người đó chỉ còn làm đủ bổn phận thôi.
Chuyện đời cậu dài lắm. Những tìm tòi đó quan trọng về phương diện xã hội đến nỗi một số bác sĩ có tên tuổi bỏ tiền ra giúp ông. Chưa bao giờ người ta nghe ông khen những người giúp việc ông như vậy.
Bà la lên: "Cháu ruột! Phải, cái thứ cháu nó chỉ mong già này chết để chiếm xe hơi của già? Không khi nào già để xe Packard này về tay chúng nó đâu!". Viên thu thuế thì lạnh lùng, ngạo nghễ và cố chấp. Ông Schwab xử trí ra sao? Ông có chỉ tấm bảng mà la lên: "Các anh không biết đọc ra sao?".