Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa: con đánh đổ sữa, con nuốt vội mà không nhai, con tì khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều quá. Cha đã coi con như người lớn. Được một lúc, bà ta nói rằng vài người hàng xóm đã cho mắc điện vào chuồng gà và thấy kết quả mỹ mãn.
- Dạ, ai cũng muốn như vậy hết. Vả lại, nếu ta có tính rụt rè của Meade thì ta cũng đã hành động y như ông ta. Nếu không thì bị thiên hạ bỏ quên.
Ta cho một hội thiện 500 quan ư? Có chắc là hoàn toàn không vị lợi không? Không. Sau hết: ông nhận rằng không biết tại sao nó lại thôi ra như vậy, và ông thẳng thắn nói với tôi: "Xin ông cho biết chúng tôi phải làm sao, và chúng tôi sẽ tuân lệnh ông". Một người cha khác có đứa con gái nhất định không ăn cháo buổi sáng.
Vậy ta phải hết sức trổ tài cho họ vừa lòng". Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé. Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn.
Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy. Có lắm lần bà đạp cửa vô thư viện của ông để chửi ông nữa. Cho nên muốn sửa đổi một người mà không làm cho họ phật ý, giận dữ:
Các em đã cho tôi một bài học mà tôi sẽ ghi nhớ suốt đời. Điều đó dễ hiểu quá mà! Không cần phải theo học bốn năm tại Harvard để tìm thấy chân lý đó. Bà nó hứa mua cho nó một bộ nếu nó hết đái dầm.
Nguyên do là người ta đã đánh thuế vào một số tiền 9. Xin các bạn để ý rằng tôi không hề xin giảm giá nhé. Nhà buôn ở arizona nghĩ rằng ông lớn đó biết điều lắm và biết sự xét đoán của thân chủ là có giá trị.
Cháu sành và có óc thẩm mỹ. Viên đại lý trả lời bằng một giọng chán nản: Tất nhiên là ta hành động như vậy, không phải vì quý báu gì những ý tưởng đó đâu, mà chỉ vì lòng tự ái của ta bị đe dọa.
Như ông Barnum là người keo bẩn có tiếng, chỉ vì không con nối dõi, mà dám bỏ ra hai muôn rưỡi mỹ kim cho thằng cháu ngoại để y chịu theo họ ông. Tôi diễn thuyết, sẽ có nhiều thính giả thượng lưu, có học, giàu có và danh tiếng tới nghe. Kinley hay một Lincoln.
Dù là bữa cơm "của tôi", con chó "của tôi" hay nhà "của tôi", cha "của tôi", nước "của tôi", Trời "của tôi" - cái "của tôi" nào cũng có mãnh lực như nhau hết". Bà luôn luôn day dứt, đay nghiến rằng ông chẳng được vẻ gì: nào là lưng thì gù, chân đi thì kéo lê như thằng mọi, dáng điệu cứng như que củi, gai mắt lạ lùng. Mỗi tuần kiểm điểm những tấn tới hoặc những sai lầm của bạn.