Tuy nhiên, đối với không ít người, hồ sơ này cũng chứa đựng những thông tin liên quan đến nguyên do tại sao sự giàu có lại là điều không nên. Tại sao? Vấn đề nằm ở cảm giác thoải mái. Stephen rất yêu mẹ và không muốn làm bà thất vọng.
Ví dụ, tại trung tâm của tôi, một số giảng viên thích hướng dẫn cho các nhóm nhỏ khoảng hai mươi người một lần, nhưng một số người khác lại thấy thoải mái với khán phòng có hơn một trăm người, một số khác thích lượng khán giả khoảng năm trăm người, và vẫn có một số người khác thích khán thính phòng với từ một nghìn đến năm nghìn người hoặc hơn nữa. May mắn là khóa học 3 ngày này sẽ giúp bạn làm điều đó. Bạn nhận thấy rằng trí óc bạn liên tục sản sinh ra những suy nghĩ không ủng hộ cho thành công và hạnh phúc của bạn.
Trong phần lớn trường hợp còn lại, chúng ta hành xử như những người máy, phản xạ một cách tự động và bị điều khiển bởi tiềm thức và những thói quen cũ. đó không? Liệu bạn có đợi đến khi người đó đọc được ý nghĩ trong đầu bạn hay đoán ra rằng bạn đang sở hữu thứ sản phẩm có thể giúp họ không? Bạn nghĩ sao về một người không chịu giới thiệu khả năng của mình cho những người đang gặp nạn chỉ vì họ xấu hổ, sợ hãi hay quá thờ ơ với việc quảng bá? Nếu bạn là một người bán hàng và kế hoạch tài chính trong tâm thức bạn được xây dựng để kiếm được 50.
Tôi từng nghĩ làm ra tiền có nghĩa là làm ra tiền, vậy thôi! Có phải vì nhận Chúng ta sẽ bàn chi tiết về điều này trong Phần II của quyển sách, nhưng bây giờ bạn chỉ cần nhận thức rằng không có khoản tiền nào có thể khiến bạn cảm thấy “khác đi” cả. Khi túi tiền chỉ có chừng mực thì bạn sẽ không dám đưa mắt nhìn đến cuối thực đơn, vì nếu bạn làm thế, bạn sẽ vi phạm từ cấm kỵ nhất trong từ điển của giới trung lưu: giá cả! Và nếu bạn tò mò, bạn cũng sẽ không hỏi thực ra các món đó giá bao nhiêu.
Làm như vậy là bạn thẳng thừng phủ nhận niềm vui và cảm giác dễ chịu đến từ hành động cho đi của họ. Tôi dồn sức vào việc nghiên cứu về những người giàu có và cách suy nghĩ của họ. Điều họ không nhận ra là sự đảm bảo đó có giá của nó và cái giá phải trả chính là sự giàu có, thịnh vượng của chính mình.
Giàu có nghĩa là phải thực sự sung túc. Dù bạn là chủ doanh nghiệp, một chuyên gia, một nhà phân phối theo kiểu mạng lưới, bạn đang bán hàng hưởng theo hoa hồng hay đang làm một công việc được trả lương hàng tháng, dù bạn là nhà đầu tư bất động sản, chứng khoán hay bất cứ lĩnh vực nào khác, thì nguyên tắc này vẫn đúng: bạn càng xuất sắc trong lĩnh vực của mình bao nhiêu, bạn càng kiếm được nhiều tiền bấy nhiêu. “Tôi quan sát những ý nghĩ của mình và chỉ làm theo những gì tăng cường sức mạnh cho tôi.
Hầu hết chúng ta được lập trình để không tạo ra thu nhập thụ động. Họ thuê người khác làm việc cho họ và họ bắt cả “tiền” phải làm việc cho họ. Dưới hình thức này hay hình thức khác, sự quan tâm chính là điều mà phần đông người ta sống vì nó.
Cô không còn làm y tá nữa, không phải vì cô đã chán công việc của mình, mà vì cô bước vào nghề y vì một lý do sai lầm. Họ càng tiêu cực thì bạn lại càng có nhiều lời nhắc nhở về kết quả tệ hại của lối sống tiêu cực. Tất nhiên tôi không được xu nào, và cái mà tôi cảm nhận được là ánh mắt “Đừng bao giờ nghĩ đến việc xin tiền nữa”.
Bạn có thể nghĩ là tôi sẽ rất vất vả và phải nuốt niềm tự trọng của mình để làm việc, nhưng sự thực là tôi đã không nhìn sự việc theo cách đó. Lúc này, bạn hãy đề nghị được trả công dựa trên hiệu quả và lợi nhuận thực tế, thay vì dựa trên thời gian của bạn. Trên thực tế, việc quản lý tiền không hề lấy đi phần tự do nào của bạn, mà ngược lại còn khiến bạn tự do hơn.
Một nhà huấn luyện giỏi sẽ giúp bạn đi đúng hướng trong quá trình thực hiện những gì bạn đã nói bạn muốn làm. Hãy dành thời gian và sức lực để tạo ra những kết quả mà bạn muốn thấy, chứ đừng biến cuộc sống của mình thành những chuỗi ngày dài mệt mỏi vì phải chạy đuổi theo vô số vấn đề cần giải quyết. Giờ thì hãy quan sát kết quả.