Bạn trai cảm thấy một niềm cô đơn xâm chiếm tâm hồn. Hay thổi lông tìm viết. Bạn trai mà ai biết chia sớt ưu sầu, ước vọng với họ, họ dám hy sinh chết sống.
Họ đem đủ thứ lý do cắt nghĩa ác vi của mình, rồi thỉnh thoảng theo tiếng lương tâm bỏ các việc tội lỗi ấy, rồi lại tái phạm. Hành vi nhiều ít đến đâu. Nó chưa pha màu sắc của nhục tình.
Người nam như hơn một lần tôi nói là người làm cho thiên hạ phục chớ không phải làm cho người ta yêu mặc dù phải xử thế đắc nhân tâm. từ trước tôi lầm những nữ sinh ngồi trong lớp như Phật đúc, không biết gì. Phải tìm hiểu họ, chỉ điều khôn lẽ dạ cho họ hơn là chỉ biết rầy mắng, chế nhạo.
Lại có những bà chuyên môn thầu nấu cơm cho nam sinh trọ học, làm bà nguyệt cho họ nữa. Ở phương đông vấn đề nầy xa lạ quá đã đ ành mà ở những dân tộc thuộc hai khối la tinh và nhật nhĩ man nó cũng không được giải quyết sớm, giải quyết cách thỏa mãn gì. Nếu người bán cám kỹ thế nào bán cả ngày không khỏi bị mốc áo thì người la cà bên đống tội sớm muộn cũng bị ít nhiều sa ngã.
Mà mộng của họ không phải chỉ thứ mộng buồn rầu như gió thu làm tê tái lòng mà thôi đâu. Mà tại cái tật cà riềng cà tỏi, cái tật cà rị cà mọ nói lên một thứ lương tâm vừa bạc nhược vừa hẹp hòi vừa hủ lậu. Có nhiều bạn trai không có ý tìm những điều kiện nầy rõ rệt nhưng rồi ngọn sóng ái tình trá hình trong tâm giao xô đẩy họ đòi hỏi những nét diễm lệ ấy.
Họ không như một số bạn gái đi hờn mát, giận chuyện chân tóc kẻ tơ. Xin bạn sáng suốt lựa một con đường sáng. Vì tâm lý mà nhiều người hối hận sau khi về nhà chồng.
cứ chung mà nói hai bạn trai gái gặp nhau, chính bạn trai bị lôi cuốn ngó nhìn bạn gái, muốn đến gần nói chuyện với bạn gái hơn. Có lẽ vì cha mẹ chịu ảnh hưởng của sợ hãi hoặc giặc giã. Brizeux muốn vậy nhưng lại làm thi sĩ.
hai ông trong quyển tự thú của mình viết cách thời gian nhau hằng bao thế kỷ mà sự việc na ná giống nhau. Tướng diện họ nói ra tướng duyện. Còn nền giáo dục bây giờ không rờ mó gì vô nội tâm của họ được.
Họ nghe như lên tiên. Nếu phải ăn vụng, giấu đút đồ ăn riêng họ cũng không từ. Văn hào Nga Tolstoi tự thú rằng người yêu trên những chim se sẻ.
Người dâm ô còn mất bao nhiêu đứctính tốt đẹp khác để làm nên trên đời. Chúng tôi đã nói ái tình của nam giới bám vào nhan sắc. Họ đem chuyện bạn khác, chuyện giáo sư, hàng xóm ra bàn.