Ông còn 10 năm nữa mới bắt đầu sự nghiệp. Tháng năm 1956, Watson chủ trì cuộc họp ban lãnh đạo. thăng trầm, Watson còn chưa học xong bài học triết lý kinh doanh từ NCR.
Ông dùng giấy lớn hoặc bảng và cây viết để giúp khán giả nhìn thấy như cách bây giờ chúng ta dùng phần mềm diễn họa PowerPoint để trình chiếu mỗi khi thuyết trình chuyên nghiệp. Những người ở ITR vì thế sẽ thấy mình có phần quan trọng hơn những công ty khác mà Flint mua về. Vì thế, tổ chức của Watson vừa mang tính tư tưởng của cá nhân ông vừa mang dấu ấn kinh doanh của nhà công nghiệp dẫn đường.
đã suýt bị thất bại khi những lỗi phần mềm đã buộc phải giao hàng trễ hơn. nhà công nghiệp lớn với những quan hệ chính trị rộng khắp. 1913, Watson đang ở New York cùng với gia đình của Jeannette trong khách sạn Waldorf-Astoria.
Dù sao nghi vấn này cũng dẫn chúng ta trở lại thái độ của Watson với ngành máy tính vào buổi đầu. Khách hàng hài lòng và nhân viên phấn khởi thì tự nhiên công ty làm tròn bổn phận bảo vệ lợi nhuận của cổ đông. Triết lý đó, được xây dựng từ Watson, là vì khách hàng.
Và Watson được nhìn thấy logo của một tập đoàn CTR rời rạc. Điều này trái ngược với tôn chỉ vì công việc của khách hàng mà Watson xây dựng. CEO Andy Grove của Intel cũng phải thốt lên: Không thể tưởng tượng IBM đã suy sụp đến mức nào.
Giữa lúc như vậy, ông đưa ra một quyết định kỳ lạ. Đoạn cuối của bức thư viết: Do những chính sách mà chính phủ của ông đang tiến hành đi ngược lại những mục tiêu mà tôi phấn đấu và tiêu chí của huân chương, nay tôi trả nó lại cho ông. Ốc đảo cần viện trợ từ bên ngoài.
Watson đứng lên đi về phía tấm bảng trắng đặt gần ông nhất. ThinkPad sau 10 năm tung hoành năm châu bốn bể, cuối cùng đã tỏ ra chinh phục giỏi hơn cả trên thị trường châu Á năng động. Vấn đề khó khăn là chúng ta hay vin vào đủ mọi phương tiện để khỏi phải suy nghĩ vì suy nghĩ là công việc nặng nhọc.
Nếu tôi thật sự hiểu biết về cách chơi golf thì nhất định Để tìm một người như vậy, các nhà lãnh đạo IBM đã liệt kê một danh sách các tên tuổi lớn như Jack Welch (của General Electric), Ross Perot (của Perot System) và cả người giàu nhất hành tinh là Bill Gates. Lý do không đơn thuần là các bộ phận kia thua lỗ mà vì ông nhận ra rằng xử lý dữ liệu là một ngành có triển vọng, lúc này nó chỉ mới bắt đầu.
2001, nghĩa là sau hơn nửa thế kỷ đã đặt lại vấn đề với bài báo mang tên Liệu IBM có hậu thuẫn Hitle. Họ cùng thích ô-tô và nói về đam mê những khám phá mới. Ông không hề nhắc gì đến nhu cầu của một cá nhân đối với máy tính.
Và Gerstner đã phát cáu mà gọi Microsoft là kẻ thù không đội trời chung, như Krames đã thuật lại, mặc dù rõ ràng Bill Gates không làm gì nên tội! Đó cũng chính là lý do mà nghề kinh doanh thường kiếm được nhiều tiền hơn so với những nghề khác và vẫn được cộng đồng xã hội ủng hộ. Và ngay trong suy thoái nghiêm trọng ông đã dành đến 6% thu nhập trong một năm, khoảng một triệu đôla, để mở phòng thí nghiệm IBM.