Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Từ nay thôi hẳn đá bóng. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau.
Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp.
Giọng trầm thường xuất hiện. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.
Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào.
Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác.
Vừa lo lắng, vừa háo hức. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.
Hoặc: Môn này không phải học. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.