Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện.
Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật.
Và chưa thấy phải thay đổi. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.
Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.
Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi.
Nhưng mà chắc là ra được thôi. Rồi lao đầu vào sáng tác. Ngôn từ không có gì mới.
Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt.
Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác.
Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Bởi bạn là người sòng phẳng. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.
Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.