Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.
Mọi người còn lo cho bác nữa. Làm ơn nhanh nhanh cho. Cái này họ cũng nhầm.
Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Tôi muốn gặp ông cụ.
Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt.
Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Xin lỗi em, xin lỗi các con. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.
Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.
Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi.
Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.
Trinh sát phán đoán: Người quen. Thôi nhé, cất ngay đi. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ.
Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Anh họ và chị út ngồi vào bàn.