Còn bao nhiêu cái để khám phá. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Thà tát mình còn hơn.
Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.
Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.
Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Anh dạy em, biết, quay ngay. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.
Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường.
Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.
Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.
Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.