Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.
Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này.
Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Họ biểu trưng cho chính họ. Bác hỏi: Sao con không đi học.
Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.
Coi như không có chuyện gì xảy ra. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.
Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.
Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.
Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. Hoặc sẽ bắt mình quên. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.