Ông ta đốt vì chúng bổ ích. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt.
Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương).
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.
Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Lại còn hăng nữa chứ. Những hình ảnh đã nguội. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.
Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.
Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Tất cả đều không sâu đậm. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.