Không trình bầy nữa. Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Tôi làm trong năm phút. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Bác không rõ cháu đi đâu. Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn.
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.
Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.
Thật lòng, tôi muốn khóc. Chẳng có gì để thấy xót thương. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.
Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.
Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào?
Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ.