Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.
Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Nếu hắn là người tài.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn.
Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.
Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.
Nhưng họ sống không bình thường. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc.