Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc.
Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Chuông điện thoại reo.
Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến.
Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Mai đi học về phải cạo râu. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau.
Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Bảo keo xịt tóc miễn phí.
Cũng có cớ để thôi viết. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.
Đi đâu cũng vất vả. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về.
Hắn phải lừa phỉnh mình. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Quần áo độ này mặc rộng ra.