Nghe lời ông khuyên, tôi thí nghiệm "tuần lễ mỉm cười" và ngay sáng hôm sau, khi rửa mặt, ngó trong gương, tôi tự nhủ phải bỏ cái bộ mặt đưa ma đó đi và quyết chí mỉm cười. Như vậy ích lợi hơn nhiều". Mà bà biết rằng trứng gà ta làm bánh không tốt bằng trứng gà tàu.
Chỉ một mình tôi chịu trách nhiệm về cuộc chiến bại này thôi". Rồi ông ấy khen công việc của tôi, chỉ muốn sửa đổi lại chút xíu thôi, và cái lỗi nhỏ cũng chẳng làm tốn công tốn của gì, xét kỹ nó chỉ là một chi tiết. Nghĩa là không để cho người kia có đủ thì giờ thất vọng trước sự từ chối của ông và ông làm cho tư tưởng người đó hướng ngay về diễn giả mà ông giới thiệu.
Xin các bạn nhớ câu này của Lincoln: "Ruồi ưa mật". Tôi lại nhờ bà chỉ bảo tôi vài điều. Trong một bài tiểu luận về "Nhân tánh" ông kể: "Khi 8 tuổi, tôi về nghỉ hè ở nhà cô tôi.
Các bạn muốn gây thiện cảm không? Hãy làm như con Cún: Quên mình và thương người. Tôi xích lại gần ông, nghe ông diễn giải về các loài cây cỏ và những chi tiết lạ lùng về một cây rất tầm thường là khoai tây. Câu đó ở trong Thánh kinh".
Chỉ một sự hăm hở tự nhiên lại hôn cha trước khi đi ngủ, đủ chứng điều đó. Trong thời gian đó, bà kêu điện thoại hỏi một người chủ cũ về hạnh kiểm của chị ta. Tôi biết một người đã làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn từ 15 năm rồi.
Hồi xưa bà trẻ, đẹp, được nhiều người tâng bốc. ''Chị Marie, chị có rất nhiều chỗ đáng quý, chị có biết không?''. Những lời khuyến khích của bà thay đổi hẳn đời đứa nhỏ.
Đã từ lâu, nhà đúc chì quen tỏ sự quan trọng của mình bằng giọng thô lỗ với người lại bán hàng cho ông và la ầm lên, mời họ "cút". Khi khách hàng tới, người bán xe hỏi: "Ông giúp tôi được một việc không? Tôi biết ông sành về việc mua bán xe hơi lắm. Hồi chú bằng tuổi cháu, chú vô lý hơn cháu nhiều.
Làm không được, thì ta sẽ thui thủi trên đường đời. Cuộc tình duyên đó chẳng nên thơ chút nào hết mà còn có vẻ mua bán nữa, phải không bạn? Vậy mà lại là một cuộc tình duyên sung sướng nhất trong những trang giông tố của hôn nhân niên giám. ''Tôi được nhờ nhà tôi nhiều hơn là được nhờ những người khác.
Nếu cuộc hội họp này xảy ra hai tuần lễ trước thì tôi đối với phần nhiều anh em cũng như một người dưng thôi. Năm 1922, ở Californie có một thanh niên nghèo khổ, sống với vợ. Trong lịch sử ít thấy những đại tướng có can đảm và đại lượng để tự nhận lỗi như vậy.
Nhưng trong Thánh kinh đã nói: "Câu trả lời nhã nhặn của anh đã làm nguôi hết những sự giận dữ". Tôi chỉ mê mẩn nghe thôi. Vậy muốn thay đổi thái độ của một người mà không làm cho người ấy phật ý, giận dữ, bạn phải: