Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm.
Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.
Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.
Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.
Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.
Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều.
Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.