Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Thế thì anh không dám.
Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng.
Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Ông hãy trả lời có hay không. Có ai mất xe lại thế không.
Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.
Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.
Đang định đứng lên đi ăn. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Nhiều điểm rất giống tôi. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
Nhà văn ngồi lại một mình. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.