Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá.
Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Tóm lại là không được bi quan. Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích.
Câu chuyện có vẻ như vầy. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Có lẽ là phim hình sự.
Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.
Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Lúc đó bạn đang gập bàn.
Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn. Này, mày chuyển cái bàn này lên. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ.