Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.
Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.
Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Chỉ biết mình mãi mãi lăn. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Chả biết đường nào mà lần. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.
Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.
Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.
Nhưng bác ta không tin. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.
Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.