Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì.
Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Hạn chế ra ngoài nữa.
Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Tôi có làm gì ám muội đâu. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.
- Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức.
Rút kinh nghiệm nhé con. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá
Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh.
Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi.
Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Vẫn chứng nào tật nấy.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Âm thanh lắng hẳn đi.