Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện.
Vì hình như anh làm gì có trên đời. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc.
Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân.
Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.
À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ.
Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Dẫu không phải không có lúc buồn. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.
Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác.