Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.
Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt).
Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế.
Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Và bon chen không bẩn, không ác. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.
Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng.
Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái.
Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.