Bà Margaret Fuller, người bênh vực nữ quyền nổi danh nhất ở Anh, một lần dùng câu này làm châm ngôn: "Cõi đời ra sao, tôi nhận làm vậy!". Quyết tín rằng công việc mình làm rất hữu ích là một điều cần thiết. Nếu có người chửi bạn là "một thằng điên", bạn sẽ làm gì? Giận dữ chứ? Đây, ông Lincoln làm như vầy:
Không đủ lực để sống theo mình "nguyên nhân sâu kín của các chứng bệnh thần kinh". Bác sĩ nói với má tôi rằng người không thể qua được sáu tháng nữa. Kẻ nào nhận được chân lý sâu xa, vĩnh viễn, sẽ thấy rằng những bất mãn hàng ngày trong kiếp trần của mình, so với lẽ bất dịch của vũ trụ, chỉ là những chuyện lặt vặt không đáng kể.
Lúc mọi người bắt tay vào việc, ông đã làm gần xong nửa công việc hôm đó. Trong một thời gian khá lâu, thi hào nhớ cảnh ghê rợn ấy nên đau xót quá đến gần hoá điên; nhưng may sao ông còn ba đứa con nhỏ phải chăm sóc. Chúng đáp: "Chúng em không có ba má".
Nếu có người nào biết cách trừ được 50 phần trăm nỗi lo lắng về công việc làm ăn, thì người đó tất phải là ta chớ còn ai nữa. 000 người xin việc để ông rút kinh nghiệm mà viết cuốn Sáu cách để tìm việc làm. Bà kể với tôi: "Năm 1937 nhà tôi mất, tôi đau đớn thất vọng lắm và gia tư gần như khánh kiệt.
Ông sung sướng như vậy chỉ nhờ biết theo đúng châm ngôn của ông Hoàng xứ Galles: "Tôi phụng sự". Tôi phải làm lụng khổ nhọc mười giờ một ngày trên cánh đồng lúa và trong kho cỏ khô ở Misssouri - làm tới nỗi chỉ mong mỗi một điều là sao cho thân thể hết mỏi nhừ, hết nhức nhối mà thôi. Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây".
Vả lại nếu tôi nghĩ tới chuyện cũ hoài, chắc tôi không thể sống lâu". Sau vào phòng riêng của bác sĩ; trông nét mặt ông mà chúng tôi kinh hoàng. Bởi vậy họ tố cáo ông quyên tiền để thám hiểm cho khoa học mà rồi lại ăn no "nằm khềnh" ở gần Bắc cực.
Vậy ông ta có may mắn thì sống dược khoảng 14 năm nữa thôi. chỉ là những thói xấu, không kém không hơn". Cũng chính vì thế mà biết bao người thấy "mỏi mắt" tuy mắt họ rất tốt: họ đã chú mục quá độ.
Nhưng cái mặt của chị thực là một tai nạn cho người vác nó. Cũng là một việc gấp nữa. Điều kiện thứ nhất để ngủ ngon là phải thấy được yên ổn.
Ai nấy đang vui, bỗng buồn bã, lẳng lặng gật đầu. "Tỉnh dậy, tôi không còn nhớ tôi đang ở đâu nữa. Sự lo lắng về mất ngủ làm hại sức khỏe hơn là sự mất ngủ
Họ biết như bác sĩ A. Tôi quen một người ở Chicago có nhiều lẽ để phàn nàn về sự vô ơn của con riêng vợ. Ông tên Tromper Longmay và hãng ông ở đường 40 Wall street.