Bạn nên nhớ rằng từ đúng thật chất là một từ đơn giản. Lúc đó tôi nghĩ rằng từ nay chắc sẽ không ai dám mời tôi nói nữa. Hãy biến chúng thành của bạn! Hãy nói từ trái tim bạn một cách trung thực nhất.
Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy. Em ơi có nhớ? Hãy nhớ lời thề hẹn của em. Tất nhiên, sẽ có những điều không nên đề cập tới, thì đừng nói ra.
Năm kế nữa cũng không nốt… Rõ chưa? Các cậu đã làm một chuyện tồi tệ nhất mà tôi từng thấy ở cái trường này. Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree. Bởi suy cho cùng trong hoàn cảnh này mọi người sẽ chẳng để ý xem bạn ăn nói có tài hoa không, bạn có là một nhà diễn thuyết sắc sảo không.
Họ không hiểu sao chàng phát thanh viên mới này lại quá ngây ngô đến thế. Herb nhấn giọng: Nhưng thầy chỉ kiểm tra với một cuộc điện thoại. Nói là đi buôn cho oai chứ thật ra toàn bộ số hàng chỉ là một thùng gỗ đựng sách giáo khoa… của người khác.
Nhưng ngược lại, có những người không bận tâm đến việc tôi sẽ nói cái gì. Sam đứng trên sân khấu nhưng người ta có cảm tưởng như anh đang ngồi trên hàng ghế khán giả vậy. Một bản tình ca êm đềm, một giai điệu lãng mạn dành cho những trái tim nhạy cảm.
Nếu một ngày nào đó bạn ở vào vị trí của tôi và nói trước một lễ tang, hãy nhớ đi nhớ lại rằng người ta đến đó không phải để nghe bạn nói. Cộng sự của Edward là Louis Nizer còn đưa ra một quan điểm rằng ông quan sát những cử chỉ tay chân, điệu bộ của bị cáo rồi liên hệ với bản chất vụ việc để có thể tìm ra những điểm chung nào đó mang giá trị tham khảo bổ sung vào hồ sơ. Và họ cũng có những cảm xúc như chúng ta, thích hay không thích những điều gì đó như chúng ta vậy thôi.
Thậm chí bạn đã ngập ngừng à, thì, ờ… bao nhiêu lần rồi. Vẫn không sao mở miệng được! Việc này cứ lặp đi lặp lại đến ba lần. Khi Thế vận hội mùa đông năm 1994 đang diễn ra, đi đâu người ta cũng xôn xao bàn tán về cặp vận động viên Tonya Harding-Nancy Kerrigan.
Làm được việc này cũng có nghĩa là bạn đã thành công bước đầu trong giao tiếp. Lớn lên anh là một ca sĩ rất được công chúng hâm mộ và yêu mến. Tôi viết đôi dòng lý lịch và đánh liều nộp lên đài.
Và những lời nói mãnh liệt của ông có lẽ sẽ mãi mãi không phai đối với các sinh viên trường Harrow, ngày 29/10/1941: Không bao giờ nhượng bộ - không bao giờ - không bao giờ - không nhượng bộ trước bất cứ thế lực nào dù lớn lao hay nhỏ bé, khổng lồ hay vặt vãnh. Rồi chúng ta đưa anh về nhà giữa một cơn mưa tầm tã… Bà cụ đã 80 tuổi, cha bà từng chiến đấu trong cuộc nội chiến Nam-Bắc.
Cuối cùng, vào buổi lễ quan trọng ấy, tôi quyết định nói về cha tôi. Khán giả của tôi nhận xét rằng thường thì những vị nào ghét giới báo chí truyền hình lại là những khách mời thú vị. Marshalll đá sập cách cửa cái rầm, hộc tốc lao vào phòng thu với đôi chân trần, và quát lên với tôi vỏn vẹn chỉ có năm từ.