ở độc thân tới hồi 35, rồi cưới một người đàn bà giàu, góa, hơn ông 15 tuổi, một bà góa tóc đã bạc vì 50 cái xuân xanh! Bà biết rõ rằng Disraeli cưới bà không phải vì tình, mà vì tiền. Viên thu thuế thì lạnh lùng, ngạo nghễ và cố chấp. Người da đen làm bồi phòng cho ông, viết một cuốn sách nói về đời tư ông, trong đó có câu chuyện lý thú này:
Xa vọng mà giữ được trong những giới hạn cho vừa phải thì tốt nhiều hơn là hại. Đời của ông là một bi kịch, mà như vậy chỉ do hôn nhân của ông. Anh nghĩ tôi có nên giữ chị đầu bếp không? - Thưa bà, nên lắm chứ.
Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh. Bà mẹ kiệt sức, chết. Viên thu thuế lạnh lùng đáp: "Cái đó tôi không biết.
Đại tướng Hooker đã có những lầm lỗi nặng và Tổng thống muốn sửa trị người hữu dõng vô mưu cầm vận mạng của cả một dân tộc đó. Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó. Không để mất một phút, ông lại ngay đường Wall Street thu hết thảy những tài liệu về người sáng lập và ông chủ hãng hiện tại.
Vậy quy tắc thứ 4 để sửa lỗi người mà không làm cho họ phật ý, giận dữ là: Thực vậy, khi họ hơn ta, họ muốn tỏ sự quan trọng của họ ra; nếu trái lại, họ thấy kém ta thì họ sẽ ganh ghét ta. Ông Mahomey xem xét lại kỹ lưỡng kiểu máy, tin chắc rằng nó hoàn toàn, và ông S.
Xin bạn đừng ngại rằng nói như vậy mà không thành thật đâu, vì nếu ở vào địa vị người khác, tự nhiên bạn cũng sẽ hành động như họ. Năm phút trước, chắc là tôi đã la lên: "Ông giữ lấy bộ đồ quý hóa đó của ông". Nhà kỹ nghệ giữ lời hứa và tòa nhà cất xong đúng hẹn.
Nhưng tôi chưa thấy phòng làm việc nào lót ván đẹp bằng phòng này. Và khi chúng tôi cần tới họ, họ vội vàng lại liền, có vẻ cảm ơn chúng tôi lắm". Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả.
Nào, coi xem nào, có chuyện chi khó khăn đây?). Chàng giãi bày tâm sự với tôi như vậy. Bà ấy tên là Druckenbrod.
Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. "Kính ông, Nhận được thư ngày 11 tháng này của Ông, tôi đội ơn Ông lắm. Tại sao không đem ra nói trước đi? Một người tự phụ là nhà quảng cáo chuyên môn, tất phải ngu độn lắm mới vụng về như vậy).
Bức thư đó, ông giữ trên ba mươi năm và đưa tôi coi khi ông lại nghe lớp giảng của tôi. Phải, rồi sao nữa? Bạn xoa tay hoan hỉ. Một người học trò của tôi, có đứa con làm biếng ăn.