Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.
Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Tôi không đuổi nó nữa. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.
Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.
Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.
Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Quả thực là hôm nay cả nhà lo.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Theo cách mà bạn lựa chọn.
Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Đây là một sự tham lam.
Dù biết là tạm thời thôi. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi.