Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Nó cũng không thích tôi lắm. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.
Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Người ta, người ta lấy đấy chứ.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.
Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn.
Đi đâu cũng vất vả. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.
Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng.
Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.
Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Mọi người còn lo cho bác nữa.
Càng kéo nó càng lùi lại. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.
Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.