Bạn có thể hiểu nhiều hơn về ứng viên, điều này rất cần thiết. Và thế là chàng ca sĩ đã trò chuyện hết sức cởi mở như chính con người thật của mình. Nếu cô gái mà bạn hỏi câu thứ nhất lập tức trả lời bạn rằng, Tôi tiếc khi Mike Tyson không được cấp phép, chứng tỏ cô ấy rất quan tâm sự kiện trên.
Những người có tài ăn nói nhất là những người luôn háo hức muốn tìm hiểu về mọi việc. Tôi viết đôi dòng lý lịch và đánh liều nộp lên đài. Nhưng nghĩ kỹ thì thấy chuyện này có lý.
Đừng bao giờ ngắt lời người khác chỉ vì nóng lòng muốn kể một câu chuyện vui nào đó của bạn. Điều này đã làm cho họ không những hoàn toàn thành công trong giao tế mà còn thành công trong nghề nghiệp. Bạn chỉ có thể tự tin ở chính mình và tạo được lòng tin nơi người khác khi bạn chân thật.
Bạn đã thấy việc lắng nghe quan trọng như thế nào rồi chứ? Tôi đã không cứng nhắc chỉ hỏi theo một cẩm nang soạn sẵn. Cởi mở như thế nào đây? Hãy nói về tiểu sử, sở thích, tính tình, về chuyên môn, hay về những ước mơ của bạn… Rồi hỏi lại người khách của mình những câu hỏi đó. Nhưng ngay sau đó, họ lại nghe vài lời tự giới thiệu của tôi.
Sau đó thì có thể bày tỏ quan điểm, ý kiến riêng của bạn, đặt câu hỏi về vấn đề đó. Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Vòng đua thứ ba diễn ra không có gì thay đổi.
Khi tôi còn ở lứa đôi mươi ở trường trung học, con gái bị cấm đoán gọi điện thoại cho bạn trai là điều đương nhiên. Một trận động đất ở Châu Phi đối với bạn cũng đâu có khủng khiếp bằng cái mụn nhọt ở cổ, đúng không nào? Hãy nghĩ về điều này khi bạn trò chuyện với ai đó. Chú ý đến những yếu tố quan trọng: Giọng nói, cách diễn đạt, trang phục và diện mạo khi bạn được lên truyền hình.
Bí quyết đơn giản này đã giúp Ophrah trở thành một phát ngôn viên thành công mà chúng ta mến mộ. Ông chủ đài phát thanh nhận thấy điều này và quyết định tôi xứng đáng được chọn, rằng tôi có triển vọng. Mỗi khi Williams có mặt là phòng xử án sôi động và nóng hẳn lên.
Đang bồi hồi với những câu chuyện nhớ về quê hương không sao kể xiết, chợt nhìn thấy ánh đèn sáng rực rỡ từ tòa Nhà Trắng bên kia (bữa tiệc này chúng tôi đã tổ chức ở tòa nhà lịch sử Decatur), thì lúc đó đột nhiên câu chuyện lại hướng về… Nhà Trắng, rồi thì chuyện quốc gia, chuyện quốc tế… Và sau đó? Một cuộc bùng nổ đề tài. Lời chia buồn quá thống thiết càng làm cho gia quyến đau đớn hơn mà thôi. Tin tôi đi, tôi biết điều này rõ lắm.
Tôi tự hào mình là người Do Thái, tôi tự hào được sinh ra ở Brooklyn. Bạn không cần phải đứng thẳng như chiến sĩ đang duyệt binh trên thao trường. Thập kỷ 90 khác với 50 hay 60, thế kỷ 21 thông thoáng hơn thế kỷ 20.
Nhưng ai cũng thích thú và hào hứng. Ngày nay tất cả những điều cấm kỵ đó đã đi vào dĩ vãng. Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng.