Người ta dùng những lời tục tĩu nhất trong tiếng Anh để thoá mạ tôi. Ông đọc sách và nhiễm được thú nghiên cứu những vấn đề chính trị kinh tế và xã hội. Tôi lo lắng tới nỗi mất ngủ trong một thời gian dài.
Sách bán vẫn không được thật chạy. Và tôi liền xin một chân bán hàng ở một tiệm lớn". Ngày hôm nay sẽ rán sống từng ngày một, này nào chỉ biết công việc ngày ấy, chứ không một lúc ôm lo cho cả đời mình.
Nhưng bây giờ tôi nói giọng chững chạc rằng tôi đến Kanass City để làm việc. Nói một cách khác, họ muốn đi du lịch trên đường đời, nhưng trễ tàu, nên đời họ hoá ra nhỏ mọn, vô ích, khiến họ chạy đi kiếm một nhà chuyên trị bệnh thần kinh. Và nếu ta luôn luôn khổ trí về chỗ còn "hàng triệu việc phải làm mà chưa có thì giờ làm" thì chẳng những ta sẽ buồn bực mệt nhọc mà thôi đâu, ta còn có thể bị chứng mạch máu căng, đau tim hoặc vị ung nữa.
Tôi đã nghe họ chỉ trích 19 năm rồi. Khi cưới một người đàn bà goá, anh ta nể vợ, đi vay mượn để cho mấy đứa con riêng của chị này vào trường Trung Học. Càng trông họ, tôi lại càng nhớ những năm sung sướng đã qua.
Nhưng làm sao có thể thản nhiên, vui vẻ thì Khổng Tử không chỉ cho ta biết. Nhưng đến năm 71 tuổi thì bà nghèo khổ - không còn đồng nào hết. Chúng ta sẽ không làm khác họ được.
Đô đốc Byrd cũng nhận thấy điều đó trong những đêm ở Nam Cực lạnh buốt xương và tối như âm phủ. Một người học trò cũ của tôi, ông H. Tất nhiên thế, không thể khác được.
Nhưng tôi đã diệt được sự vô ý thức ấy từ lâu rồi và tôi bình thản lắm. Ít khi chúng tôi có tiền lắm - trừ mỗi năm một lần, lúc bán heo. Chưa bao giờ tôi thấy một người vị tha hoặc sung sướng hơn ông ta".
Tôi thấy đời tôi thay đổi hẳn, chẳng những lúc ấy mà cho tới mấy năm sau nữa". Cũng như phần đông nông dân thời đó, song thân tôi làm lụng vất vả lắm. Trái lại trong tám người, có một người chết vì nội ung.
Ta chỉ có thể vẽ những cảnh vật mà ta thích thôi. Chồng bà đau, bà phải kiếm tiền nuôi chồng. Muốn tránh sự mệt mỏi và những nỗi ưu phiền, ta phải biết tĩnh dưỡng ngay khi thấy mình sắp mệt.
Rồi chẳng để ông viện cớ công việc bận bịu, tôi khyên ông chỉ việc nằm nghỉ trên ghế ngựa tại văn phòng trong những cuộc hội nghị hằng ngày với những nhà dàn cảnh. Coi nó như một cuốn sổ tay luôn luôn mang theo trong khi làm việc, để thắng ưu tư và khi đứng trước một nỗi khó khăn nào đừng nóng nảy. Nếu ta nghĩ tới đau ốm thì ta sẽ đau ốm, nghĩ đến điều thất bại thì chắc chắn sẽ thất bại.