Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn.
Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.
Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi.
Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.
Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp.
Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Hắn phải lừa phỉnh mình.