Đến chiều chủ nhật, vợ chồng anh mời gia đình Jones sang thưởng thức buổi nướng thịt ngoài trời. - Jones à, vì sao ngay từ đầu cậu không nói hết luôn một thể? Nếu thế thì có phải tớ đã tránh được bao rắc rối và không phải làm phiền đến cậu nhiều lần như thế không? Đối với Jessica, sau tất cả những nỗ lực mà cô đã đặt vào dự án này, đó là một điều vô cùng tệ hại.
Khi đã chuẩn bị xong, James gặp từng nhân viên để giao việc cho họ. Càng ngày anh càng cảm thấy Dù là trước mắt hay về lâu về dài, nó đều giúp cho công việc của cậu trở nên dễ dàng và trôi chảy hơn.
Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước! Sự việc vỡ lở, sắp tới hẳn tớ phải tốn nhiều công sức để khắc phục hậu quả này. Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy.
Thông qua các đồng nghiệp, James bắt đầu nhận ra một sự khác biệt giữa hai người - một điều trước giờ chưa hề xảy ra đối với hai anh em họ. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Đó quả là một câu nói hay.
Một lần nữa, khi về đến văn phòng anh viết ngay lên tấm bảng trắng của mình: Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa.
Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó. Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định.
Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy.
Nhưng từ khi làm quản lý, anh không chỉ phải hoàn tất công việc của mình mà còn có trách nhiệm đối với hiệu quả làm việc của các nhân viên cấp dưới, theo đúng yêu cầu của công ty. - James! - Jack bắt đầu ngay khi James bước vào phòng. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được.
- Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không? - Anh chỉ vào tấm bảng. Các nhân viên đều hiểu đúng ý James và đa số đều nắm bắt tốt yêu cầu công việc.
- Bản tổng kết công việc à? Nghe cứ như trong quân đội ấy. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.