Phải có mối quan hệ. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.
Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.
000 đồng, bớt 1000 còn 34. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.
Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.
Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.
Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng.
Mấy người này trông nhát lắm. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Không phải là rứt tung.
Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt.