Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.
Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra.
Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí.
Mình không bao giờ thả. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.
Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe.