Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.
Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.
Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Mai đi học về phải cạo râu. Khoảng cách vô hình.
Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
Tua nhanh thôi, mệt rồi. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.
Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này.