Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều.
Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.
Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Vào ngủ tiếp đi con. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.
Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng. Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà.
Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.
Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Đang định đứng lên đi ăn. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.
Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.