Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.
Đã thế lại còn không chịu quay bài. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.
Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.
Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.
Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.
Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay.
Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn. Độ này, bố hay nhường. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.
Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Nếu không có một sự đổi mới quan niệm cũng như mức sống lớn lao trong xã hội. Tôi cũng tưởng mình đùa.
Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng.