Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Tôi không có nghị lực.
Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản.
Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.
Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Người rỗng như không có lực. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.
Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm.
Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.
Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi.