Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có chiếc bánh ngọt, nên họ gọi một chiếc bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”. Một chiến binh thực thụ có thể “thuần hóa con rắn hổ mang có tên là Nỗi sợ hãi”. Trong trường hợp này, bạn đã phá vỡ Quy Tắc Thịnh Vượng quan trọng nhất là: “Không bao giờ đặt giới hạn cho thu nhập của bạn”.
Theo định nghĩa thì lời tuyên bố cũng là mang tính nghi thức. Tôi có nhiều kiến thức hơn mười người bình thường cộng lại, vậy mà tôi chưa bao giờ làm được như vậy trong kết quả tài chính. Bạn đã biết cách “của bạn”, vậy điều bạn cần là học hỏi để biết những cách mới, cách “của người khác”.
Lúc đó, bạn có thể sẽ phải đưa ra một số quyết định dũng cảm về việc bạn là ai và bạn muốn tương lai mình sẽ thế nào. Không có gì trôi chảy cả, ít nhất là với tôi. Tôi cũng không cho rằng người giàu tốt hơn người nghèo.
Đối với hầu hết mọi người, việc mua sắm để có cảm giác thỏa mãn tức thời không gì khác hơn là một cố gắng vô vọng để che giấu sự bất mãn của chúng ta trong cuộc sống. Chúng tôi tham gia lớp học Tư Duy Triệu Phú mà thật sự không biết mình sẽ thu được những gì. Từ khi bắt đầu Quantum Leap, thu nhập theo doanh số của tôi tăng 313% và điều kinh ngạc là thành công như thế dường như đã trở thành bình thường với tôi bây giờ.
Người nghèo thấy không thoải mái với những người “thành công quá đáng”. Bạn đã từng nghe ai đó khẳng định rằng thiếu tiền chỉ là chuyện nhỏ chưa? Vậy thì bây giờ hãy nghe tiếp một câu khẳng định nữa thế này: thiếu tiền không phải, và không bao giờ là một vấn đề cả, bởi vì thiếu tiền chỉ là một dấu hiệu của những gì đang diễn ra bên trong. Đối với đa số chúng ta thì suy nghĩ đó xuất phát từ việc phải nghe hai mươi câu “Không!” cho mỗi câu “Được!”, mười câu “Bạn sai rồi!” cho mỗi câu “Bạn làm đúng!”, và năm câu “Bạn kém quá!” cho một câu “Bạn giỏi thế!”.
Hãy nghe rõ đây! Tôi muốn nhấn mạnh là mỗi khi bạn đổ lỗi, bao biện hay oán trách, thì bạn đang cắt vào cuống họng tài chính của mình. Luật này cho rằng: “Thu nhập của bạn tỷ lệ thuận với giá trị mà bạn bỏ ra, tùy theo tình trạng thị trường”. Tóm lại, thành công không phải là một “cái gì”, mà là một “con người”.
Để chuẩn bị cho cuộc dạo chơi kéo dài hai ngày, tôi dựng một căn nhà tạm bằng cách buộc phần đỉnh tấm bạt vào cành cây rồi cố định các góc vào mấy chiếc cọc đóng xuống nền đất để tạo ra mái lều 45 độ. Khi chuyển tới San Diego, tôi sống trong khu giàu có nhất của thành phố. Thế là tôi tự hỏi: “Này Harv, anh có biết cách tốt nhất để nghiên cứu ngành kinh doanh này là gì không?”.
Bạn tin rằng bạn có thể đoán biết hay cảm nhận tương lai để rồi chuẩn bị cho mọi tình huống và bảo vệ bạn khỏi ảnh hưởng tiêu cực của sự việc ấy? Suy nghĩ đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Triết lý này cũng có thể áp dụng khi nói đến hạnh phúc, theo kiểu: “Bạn có thể giàu có hoặc hạnh phúc”. Chúng ta đã để nghề nghiệp và các lựa chọn kinh doanh của mình lệ thuộc chủ yếu vào thu nhập từ công việc.
Chính xác là vì mọi người không thực sự cam kết trở nên giàu có nên họ không giàu có, và phần lớn sẽ không bao giờ giàu có. nhận thông điệp từ thiên đàng, và tuyên bố: “Anh đang túng quẫn!”. Suy nghĩ tự ti đó xuất phát từ đâu? Thông thường là từ tâm thức.
Bạn dừng trước một tiệm bán kem và mua cho đứa trẻ cây kem ốc quế với một viên kem tròn. Cảm ơn vũ trụ, cảm ơn, cảm ơn”. Hướng suy nghĩ chủ yếu trong đầu họ là: “Điều gì sẽ xảy ra nếu phương án này không đem lại kết quả?” hay thường xuyên hơn: “Không làm được đâu!”.