Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo.
Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Thằng em ngồi bên phải tôi. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét.
Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Chưa có gì để không thích. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.
Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Bà già vục đầu vào thùng rác. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.
Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Tôi để vài ngày trôi đi.
Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.
Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.